Tôi xứng đáng
- Được viết bởi: Haucan
- Chuyên mục: Riêng tôi
_Bọn họ làm mọi thứ rối ren nhưng tôi nghĩ tôi xứng đáng vì đơn giản tôi là _cháu ruột thịt của ông và bà. Những thứ ông bà để lại, đó là những điều tuyệt vời nhất mà ông bà tôi đã để lại. Có thể nói, đối với tôi, ông nội là người tuyệt vời nhất trên thế gian này để tôi tôn thờ và tôn kính chứ không phải một đấng tối cao hay thần linh như ông này hay ông kia từng nói ôn sồn ngoài kia. Ông cũng là tấm gương lớn của tôi vì ông luôn là người quật cường, mạnh mẽ trên lý lẽ và lẽ phải; trên thực tế, ông đã mạnh mẽ đến những giây phút cuối cuộc đời để giành giật lại từ thế lực quần cường. Ngọn lửa đó giờ này vẫn còn đang tiếp tục. Càng nghĩ lại tôi càng biết ơn ông nhiều hơn và cũng càng tự trách mình vì sự hời hợt trong quá khứ của mình nhiều hơn. Sự hy sinh của ông cho con cháu trong đó có tôi ngày nay làm sao có thể đong đếm được. Tôi nghĩ chắc ông ắt hẳn ông sẽ luôn mong mỏi con cái trưởng thành, giàu có, thư thả và sống ung dung tự tại. Khác với ngày xưa, bây giờ tôi biết rằng sẽ không có cái đích đến cuối cùng nào cả. Sống là phải luôn luôn biết tiến lên. Tôi biết bây giờ tôi chưa giàu có về tiền bạc nhưng tôi có những thứ khác giàu có, tôi ung dung tự tại, tôi lúc này biết mình đang làm điều gì và cũng hài lòng nhiều với bản thân ngày hôm nay nhiều hơn. Thực sự mà nói tôi đã quá ngu ngốc khi dành tất cả thời gian để chạy theo kiếm tìm những thứ mơ hồ không rõ ràng theo guồng quay mà họ tạo ra bên ngoài kia. Biết bao con người đang chạy ngoài kia thì lại giống như tôi. Giờ này tôi đã biết thứ mơ hồ mà tôi chạy theo đó thật sự là cái gì? _đã tìm được rồi và cũng đã cất đầy vào túi và trở nên giàu có, nhưng chỉ có một điều; thứ tôi đã mất còn giá trị hơn gấp trăm ngàn lần những thứ tôi đã tìm thấy và nhặt được ngoài kia. Giờ đây, chỉ còn một mình tôi một mình tôi; không còn ông, không còn bà nói nói cười cười, không còn la rầy; người thân xung quanh bây giờ giống như những người vô hình và vô tình và làm tổn thương tôi nhiều hơn. Tôi cảm thấy đau đớn nhiều hơn khi ở bên cạnh họ. Như thể không còn ai quan trọng tồn tại bên cạnh tôi lúc này nữa. Thật ngu ngốc khi cố gắng nhớ về những điều tuyệt vời của quá khứ để dựa dẫm vào. Tôi đang ngồi một mình trong một căn phòng chỉ có một mình trên một chiếc ghế đệm bập bênh thư giãn mới mua ngày hôm qua; thấp thoảng là tiếng nhạc country bập bùng bên tai và tự hỏi rằng: những thứ vớ vẩn kia lúc này thì có ý nghĩa gì? Sống tiếp để làm gì? Và rồi.. tiếp tục hành trình mới thôi.
Đừng gọi chúng tôi là "hậu cần", hãy gọi chúng tôi là "Hậu Can": Trung hậu & đảm can![]()
"Nếu bạn thích sự màu mè và bị điều khiển để sau đó là sự thật trần trụi. Chúng tôi không ép bạn. Ở đây chúng tôi trần trụi nhưng có những người như bạn: đầy nhiệt huyết để xây dựng cộng đồng vững mạnh và những cuộc đời đáng để sống hơn."
